A | B | C | D | Đ | E | G | H | I | K | L | M | N | O | P | Q | R | S | T | U | V | X | Y | # | Tất Cả | Trang Nhà


Warning: mysqli_query() expects at least 2 parameters, 1 given in /home/canhsaod/public_html/view.php on line 23

02. Chuyện Tình Không Đoạn Kết

nguyenvq
Viết tháng 8 năm 2003
Sửa ngày 08/22/05
Thương tặng Thu Sương

Kể bạn nghe,
Truyện này ba năm trước;
Lúc tôi còn
Trung học ở việt nam:
Tôi có quen
Một nhỏ rất dịu hiền.
Đôi mắt ngọc
Tóc dài đen mượt lắm!

Nói thật nhen:
Lúc đầu, tôi ghét lắm.
Nhỏ kia kìa
Lườm, nguýt mãi... chằng ghê.
Rồi thời gian,
Nhỏ tự nhiên hiền lại;
Lại nói cười,
Trò chuyện thân với tôi.

Rồi một hôm:
Bạn anh tôi ghé lại.
Chở theo sau
Cô gái tóc đuôi gà!
Tôi ngẩn ra
Thì ra chính là nhỏ;
Trách thảo nào
Nhỏ thân thiết với tôi.

Thời gian trôi
Học xong một năm học.
Càng hiểu thêm,
Tôi càng nhớ nhỏ nhiều.
Chiều lại chiều
Đầu phố tôi buồn thiu.
Mong gặp nhỏ,
Trao nụ cười thân thiện!

Ba tháng hè
Dài như ba thế kỷ.
Tôi chỉ mong
Mau đến phút tựu trường.
Được gặp lại
Nhỏ bạn mến năm xưa;
Trao nhỏ hết
Lá thư tình năm ngoái.

Nào ngờ đâu
Bóng nhỏ đâu chẳng thấy.
Tôi bực lây
Giận cả chính thân mình:
Giận nhát gan,
Sao hồi xưa không nói.
Giận mùa hè,
Chia cách tình lứa đôi.

Một tuần sau,
Tự nhiên tôi gặp nhỏ,
Đang đạp xe
Trên con phố đã mòn;
Tôi giận lắm
Chẳng hiểu sao lại vậy,
Phóng thật nhanh
Chẳng thèm ngó nhỏ cười.

Buông cặp sách,
Tôi vẫn còn đang giận.
Lớp hôm nay
Sao vắng đến lạ thường,
Sáu rưỡi rồi
Mà chỉ có riêng tôi;
Chợt sực nhớ
Hôm nay không đi học.

Tôi lững thững
Dắt xe ra khỏi cổng.
Bỗng đâm sầm
Vào xe nhỏ đang vô.
Nhỏ té ngửa,
Tôi vội vàng chạy lại
Đỡ nhỏ lên
Quên bãng đang bực mình.
Tôi vội vàng:
"Có sao hông huh nhỏ?"
Nhỏ nhoẻn cười
Lắc lắc đầu: "Hổng sao."

Nhỏ kể tôi
Đầu năm không lại lớp:
Bởi gia đình
Vừa mất một người thân.
Tôi lặng im
Thấy mình sao ích kỷ,
Giận vu vơ
Nào hiểu biết chuyện gì.

Theo thời gian
Thân càng thêm thân thiết.
Nhỏ và tôi;
Chung lớp lại chung đường.
Tình thư qua,
Ngóng tình thơ trở lại.
Tuổi học trò
Tình trong trắng thơ ngây!

Tôi nào hay
Cuộc đời là tàn nhẫn.
Hợp rồi tan,
Dễ có mấy ai ngờ.
Tôi đang mơ,
Tôi đang dệt mộng đẹp.
Nào có ngờ
Chia cách chỉ nay mai.

Gia đình tôi
Làm giấy tờ đi mỹ.
Tôi báo tin
Mà nhỏ chẳng nói gì.
Tôi hiểu rằng,
Nhỏ cũng chẳng vui chi.
Tôi nào khác
Luyến lưu ngày tháng đó.

Rồi thời gian,
Vụt qua như ngọt gió:
Thoắt cái thôi,
Cũng đã mấy năm trôi.
Hai phương trời
Mỗi đứa ở một nơi,
Thư qua lại
Hẹn một mai sẽ gặp.

Hè vừa qua
Tôi về nơi quê cũ.
Mà dám đâu
Tìm gặp lại "nhỏ" xưa.
Nhỏ hôm nay
Đã lớn, khác xưa rồi.
Biết đâu nhỏ,
Đã có tình duyên khác.

Chuyện ngày xưa,
Mối tình yêu vụng trộm.
Tuổi hoa niên
Mấy ai nhớ bao giờ.
Tôi thẫn thờ
Đây ngõ cũ đường xưa;
Nên ghé lại,
Hay vờ như quên hết.

Chắc là duyên
Nên bạn tôi mới biết;
Tôi hồi hương
Với mục đích thể nào.
"Nó" bảo rằng:
"Không biết mày nghĩ sao,
Mày ngốc thiệt,
Sao không tìm mà hỏi."

Thực tình thì
Nó biết rõ từ lâu:
Cũng như tôi
Nhỏ vẫn mãi đợi chờ,
Mười chín rồi
Nào còn phải trẻ thơ;
Không tình cảm
Hỏi ai người như vậy?

Gặp mới hay,
Người xưa vẫn còn đấy.
Tóc vẫn dài;
Đen nhánh đến thật xinh.
Vẫn như xưa,
Cái ánh mắt ưa nhìn;
Nào đổi khác
Ảnh hình không phai nhạt.

Tôi chợt nghe
Nhịp tim như rối loạn.
Lúc nàng cười,
Nàng nói thiệt dễ nghe.
Nhưng xót xa
Khi nàng hỏi tôi rằng:
"Về không báo,
Cũng không thèm ra gặp."

Nàng hay chăng
Bởi vì tôi nhút nhát;
Sợ gặp nàng
Đi bên cạnh người ta...
Sợ vỡ tan
Giấc mộng quá thật thà;
Nên mới tránh
Mới không buồn tìm kiếm.

Nhưng chẳng sao
Nàng vẫn như thuở ấy.
Vẫn dễ thương;
Vẫn cái dáng hiền hòa,
Vẫn đậm đà
Nét hiền dịu, đơn sơ,
Không lòe loẹt
Như bao người cùng lứa.

Tự đáy lòng
Dường như tôi đã hứa:
Sẽ tỏ bày
Tâm sự giấu bấy lâu;
Sẽ hỏi xem
Nàng lắc, hay gật đầu.
Một lần thử
Một lần đau cũng đỡ...

Tôi hỏi nàng
Mà tim như chực vỡ.
Chỉ sợ nàng
Từ chối mối tình thôi.
Lỡ đến khi;
Sẽ phải khóc hay cười?
Có còn dám
Gặp nàng hay... trốn biệt?

Tận trong lòng
Tôi cầu mong da diết.
Nếu không ưa
Cũng đừng quá phũ phàng.
Nhưng nào ngờ
Nàng đã nhận lời tôi,
Thiệt khó tả
Cảm tình tôi lúc đó!

Quãng thời gian,
Tôi sẽ hoài luyến nhớ.
Từng ngày qua
Là từng phút mộng mơ;
Từng phút giây
Bù cho nỗi mong chờ,
Từng lời nói
Đền cho ngày xa cách.

Từng nụ cười,
Cái nhìn, và ánh mắt;
Đến bờ môi,
Say đắm trong chén tình.
Quên cả mình,
Quên cả đến thời gian.
Nào có biết
Giờ chia ly không đợi.

Phút biệt ly
Phi trường em đứng đó.
Mãi nhìn theo
Cố giấu giọt lệ rơi,
Lăn trên mi,
Lăn trên má vô hồn;
Tôi hôn vội
Mặn môi buồn ảm đạm...

Hai phương trời,
Hai kẻ luôn còn đó.
Mãi chờ nhau
Lại hẹn phút tương phùng.
Để chuyện này
Đoạn kết vẫn chưa xong.
Chờ năm tháng
Viết tình kia... đoạn kết!!



Số lần đọc:
1258
Edit



CanhSaoDem.Net (C) 2006